Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Bài viết > Thơ >
Nguyễn Văn Xá @ 21:28 19/02/2024
Số lượt xem: 2532
Bài thơ của Nguyễn Thiên Ngân
Mỗi mùa xong Tết, con rời núi
Mang cả mùa xuân xuống thị thành
Con là đứa trẻ lo bến cuối
Thế nào nước mắt cũng vòng quanh.
Tạ ơn cuộc sống, con còn đó
Một mảnh quê hương để trở về
Để mai trong lúc bơ vơ nhất
Điện thoại đầu kia có người nghe.
Ngày mai xa núi, câu mẹ nhắc
Đổi hết khôn ngoan, giữ lấy lòng
Đời coi vậy chứ bao dung lắm
Tâm thành, ai nỡ để về không.
Ngày mai xa núi, ba không nói
Ba chỉ im thinh. Nói cả rồi.
Bây giờ con lớn, thôi con bước
Có té đau thì gọi "ba ơi!"
Con đi chắc cũng qua dăm bể
Cũng đến trăm sông, vạn núi rồi
Trước ba mẹ vẫn như đứa trẻ
Đi mà bịn rịn mãi vành nôi.
- Nguyễn Thiên Ngân -
Nguyễn Văn Xá @ 21:28 19/02/2024
Số lượt xem: 2532
Số lượt thích:
0 người
- GIÂY PHÚT CHẠNH LÒNG - THẾ LỮ (17/02/24)
- Trăm năm (16/02/24)
- MẸ (ĐỖ TRUNG QUÂN) (15/11/23)
- THU CŨ (28/10/23)
- Tôi hỏi (21/10/23)
https://drkhoe.vn/tho-nguyen-thien-ngan/